Home / Tổng hợp / Những bức tâm thư chân thực của du học sinh nhật gửi về việt nam

Những bức tâm thư chân thực của du học sinh nhật gửi về việt nam

Những bức tâm thư chân thực của du học sinh nhật gửi về việt nam

Bài hôm nay duhoctd.com muốn gửi đến độc giả những bức tâm thư của du học sinh việt nam tại nhật bản gửi về chia sẻ những vui buồn, thuận lợi, khó khăn trong cuộc sống thực tế. Thông qua những chia sẻ này từ những người đi trước các bạn học viên sẽ phần nào hiểu thêm về con đường mà mình chuẩn bị đối diện khi sang nhật học tập.

Bài viết được cho là bắt nguồn từ trang cá nhân của một blogger nổi tiếng. Nội dung bài viết nói về suy nghĩ của một người nước ngoài sau thời gian 4 năm du học ở Việt Nam. Bài viết có đoạn:

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất.” Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

….

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân…

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sĩ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”

Ảnh : Một đoạn trong bức tâm thư của một du học sinh khiến cộng đồng xôn xao
Độc giả Đặng Quân nhận xét: “Bài viết của bạn này quá hay, quá chính xác, đó là những điều ai cũng biết, cũng thấy, cũng hiểu nhưng người Việt không ai viết ra vì thực tế nó cũng chẳng thay đổi được những gì vốn thuộc về bản chất”.
Hay như facebook Linh Le: “Là một người Việt Nam, tôi thật sự thấy xẩu hổ khi đọc bài viết này. Đó không chỉ là con sâu làm rầu nồi canh nữa mà đã là những nhận thức, hành động thuộc về đa số. Sự thật vốn mất lòng, thuốc đắng thì dã tật. Chúng ta hãy dũng cảm nhìn vào thực tế và đừng bao biện gì nữa!”.
Bên cạnh đó lại là những ý kiến không đồng tình với bài viết. “Có thể các bạn đọc và gật gù thấy đúng, nhưng thực ra đây đâu phải bức tranh toàn cảnh của xã hội? Đừng nhìn vào những lát cắt nhỏ bé mà đánh giá cả một tổng thể vậy chứ. Đâu phải tất cả văn hóa người Việt đều rơi vào tình trạng xuống cấp đáng báo động. Chẳng phải chúng ta vẫn có vô số những hành động đáng tự hào đấy sao? Tôi không tin một người mới ở đây bốn năm lại có thể hiểu rõ mọi thứ đến thế! Ở đâu thì cũng thế thôi, mọi thứ luôn có hai mặt của nó, có người tốt thì cũng có những người chưa tốt. Nếu cứ tiếp tục nhìn cuộc sống bi quan như vậy thì cũng không thể khá lên được đâu!” – trích nhận xét của facebook Đoàn H.N.
Còn theo Khánh Ly: “Bài viết tưởng chừng khách quan nhưng lại mang hơi hướng chủ quan ngay từ những dòng viết về đất nước Nhật Bản. Liệu đây có phải một sự so sánh khập khiễng? Có thể những dẫn chứng bạn đưa ra là không sai, nhưng đó chưa là gì cả so với một đất nước 90 triệu dân. Nghĩ cả thế hệ người Việt đang rơi vào ngõ cụt liệu có quá bất công với rất nhiều người đang miệt mài cố gắng hay không?”
Thật khó để nói bức thư trên là đúng hay sai, nhưng dù sao, nhân đây, chúng ta lại thêm một lần nữa có cơ hội để nhìn lại chính mình và nhìn ra xung quanh để xem lối sống, văn hóa, cách ứng xử của mình có đang gặp nhiều điểm tồn tại? Dù thế nào đi nữa, thì việc tự nhìn nhận và đánh giá luôn là điều cần thiết để hoàn thiện cho mình ngày một tốt hơn.

Cuộc sống là những hành trình nối tiếp hành trình. Đây mới chỉ sự bắt đầu của một hành trình mới, anh mong các em sẽ nhớ những việc sau:

1. Thế Giới rất rộng lớn & chúng ta chỉ như những giọt nước giữa đại dương. Càng đi nhiều thì càng thấy mình nhỏ bé. Càng học nhiều thì càng thấy mình kém cỏi. Chỉ có con ếch ngồi trong giếng mới nghĩ rằng mình to lớn & hiểu hết cuộc đời. Nhận ra được rằng “mình kém cỏi” là bước đầu tiên để giúp bản thân có động lực vươn lên. Thấy mình kém không phải là điều đáng xấu hổ, giấu dốt & không chịu nỗ lực học tập để giỏi lên mới đáng chê trách.

2. Cuộc đời này vốn không bao giờ công bằng, và có nhiều việc xảy ra không bao giờ được như ý mình muốn. Nhưng có kêu gào hay than phiền về nó thì cũng chẳng thay đổi được gì mà chỉ khiến người khác coi thường hoặc xa rời các em. Cần phải chấp nhận nó và tìm cách vươn lên. Luôn nỗ lực mỗi ngày, rồi sẽ đến lúc các em đạt được tới cái đích mà mình mong muốn. Nhật Bản như cái lò luyện linh đơn, trải qua nó các em sẽ trở thành những con người mạnh mẽ & bản lĩnh. Vì vậy dù có khó khăn thế nào cũng ko bao giờ được bỏ cuộc. Bởi vì có qua rèn giũa thì mới có ngọc sáng.

3. Các em đang có một cơ hội học tập & phát triển hơn rất nhiều bạn bè khác, những người vẫn còn ở VN hay như các anh chị năm xưa. Hãy tận dụng thật tốt nó và luôn nhớ rằng thành bại thì 1 phần là do hoàn cảnh, 9 phần là do mình. Dù bận rộn công việc đến đâu thì cũng phải cố gắng hết sức để học tiếng Nhật cho thật tốt. Hãy tận dụng mọi cơ hội để trau dồi tiếng Nhật. Ở lớp học, ở nơi làm thêm, khi đi tàu, khi đi xe đạp… Đừng bao giờ lãng phí thời gian dù chỉ 1 giây phút. Đừng cho phép bản thân được nghỉ ngơi cho tới khi đạt tới trình độ tiếng Nhật N1 hoặc ít nhất là N2.

4. Sống thật tiết kiệm, để tiền và dành thời gian tập trung cho học tập. Chi tiêu tằn tiện cũng được, như vậy sẽ ko phải đi làm quá nhiều & có thời gian học hành. Mới sang Nhật học và làm được vài tháng mà đã phải mua điện thoại xịn, đi du lịch nhiều nơi, ăn uống nhiều món… thì chưa được. Tiêu càng nhiều tiền các em sẽ càng phải đi làm thêm nhiều, ko còn thời gian học tập. Anh biết có những bạn phải làm việc nhiều đến mức lên lớp ngủ suốt vì mệt. Nếu như vậy thì các em sẽ mãi ko giỏi được. Hết thời gian học ở trường tiếng là sẽ phải về nước vì ko đủ năng lực học tiếp hoặc xin việc. Ngày hôm nay các em chịu khó chịu khổ, tương lai các em sẽ giỏi giang và có sự nghiệp vững vàng. Ngược lại nếu hưởng thụ sớm thì sau này các em sẽ khổ, ví dụ học dốt nên bị trục xuất về nước chẳng hạn.

5. Giúp đỡ nhau như anh em trong nhà. Cuộc sống ở Nhật ai cũng bận rộn, chẳng ai có thời gian quan tâm tới người khác. Gia đình người thân thì ở xa. Chỉ có các em là có thể hỗ trợ lẫn nhau thôi, ngoài ra thì ko có ai khác nữa đâu. Hãy biết yêu quý & giúp đỡ nhau. Nhất là với những bạn mới, các bạn cần sự quan tâm dìu dắt để mau chóng hoà nhập & thích nghi với cuộc sống nơi đây cũng như là khi các em mới sang vậy.

Dù các em mới chỉ đang đi những bước đi đầu tiên của cuộc đời mình, nhưng những điều các em đã nỗ lực để có được như ngày hôm nay rất đáng trân trọng, anh tự hào về các em. Mong rằng các em đều sẽ cất cánh bay cao và toả sáng rực rỡ.

10 năm nữa khi các em thành đạt, nhớ quay về góp tiền xây trường”

Nguồn : internet

About admin